QUY ĐỊNH BẮT BUỘC TRƯNG CẦU VÀ QUYỀN TỰ YÊU CẦU GIÁM ĐỊNH TƯ PHÁP

Trong quá trình giải quyết các vụ án hình sự liên quan đến tính mạng và sức khỏe, việc xác định chính xác mức độ tổn hại cơ thể đóng vai trò then chốt trong công tác định tội danh và quyết định hình phạt. Tuy nhiên, không phải mọi tình huống phát sinh nhu cầu xác định tỷ lệ tổn thương đều cho phép các cá nhân, tổ chức tự ý liên hệ và thực hiện quy trình kiểm tra y tế chuyên sâu một cách độc lập ngay từ đầu. Thay vào đó, pháp luật hiện hành đã thiết lập một cơ chế vận hành chuẩn mực mang tính phối hợp chặt chẽ với cơ quan tố tụng, đồng thời quy định rõ ràng về các trường hợp bắt buộc trưng cầu cũng như điều kiện tiên quyết để chủ thể liên quan có thể kích hoạt quyền tự mình yêu cầu giám định pháp y về thương tích nhằm bảo vệ quyền lợi hợp pháp tối đa tại tổ chức hành nghề luật uy tín như Long Phan PMT.

Hệ thống luật tố tụng hình sự Việt Nam quy định rất chặt chẽ về trình tự thủ tục nhằm đảm bảo tính khách quan và pháp lý của các chứng cứ sinh học, y tế. Cụ thể, căn cứ theo quy định tại Khoản 4 Điều 206 Bộ luật Tố tụng hình sự 2015, các cơ quan có thẩm quyền tiến hành tố tụng có trách nhiệm bắt buộc phải ra quyết định trưng cầu giám định tư pháp khi xét thấy cần thiết phải làm rõ bản chất của các vết thương, mức độ tổn hại cụ thể đối với sức khỏe của nạn nhân, hoặc sự suy giảm khả năng lao động của họ do hành vi phạm tội gây ra. Việc luật hóa tính chất bắt buộc này nhằm mục đích tối thượng là tạo lập một điểm tựa chứng cứ vững chắc, giúp việc đánh giá hậu quả nguy hiểm của hành vi phạm tội được diễn ra một cách khoa học, ngăn chặn triệt để tình trạng định tội danh hoặc áp dụng khung hình phạt một cách chủ quan, phiến diện chỉ dựa vào các lời khai cảm tính của các bên hoặc các chứng từ, bệnh án điều trị y tế ban đầu vốn mang tính rời rạc và thiếu giá trị pháp lý chứng minh.

Để làm rõ bức tranh tổng thể về hai phương thức xác định thương tật này, chúng ta có thể phân tích và đối chiếu cụ thể thông qua các khía cạnh tiêu chí đặc trưng dưới đây:
Về chủ thể có thẩm quyền thực hiện hành vi pháp lý: Đối với hoạt động trưng cầu giám định, quyền hạn này hoàn toàn thuộc về các cơ quan có thẩm quyền tiến hành tố tụng như Cơ quan Điều tra, Viện Kiểm sát hoặc Tòa án nhân dân trong các giai đoạn xử lý vụ án. Ngược lại, đối với trường hợp tự mình yêu cầu giám định, chủ thể thực hiện lại là các đương sự trong vụ án (bao gồm bị hại, nguyên đơn dân sự, bị đơn dân sự...) hoặc người đại diện hợp pháp của họ theo quy định của pháp luật.

Về điều kiện áp dụng trong thực tiễn: Việc trưng cầu giám định xuất phát từ yêu cầu khách quan của vụ án khi cơ quan tố tụng cần làm sáng tỏ tính chất của thương tích, mức độ tổn hại sức khỏe cụ thể hoặc tỷ lệ mất khả năng lao động của người bị hại. Trong khi đó, việc tự mình yêu cầu giám định chỉ được xem là hợp pháp và được chấp nhận khi các đương sự hoặc người đại diện của họ đã tiến hành nộp đơn đề nghị cơ quan tiến hành tố tụng trưng cầu giám định nhưng đề nghị đó đã bị cơ quan tố tụng khước từ hoặc không được chấp thuận.

Về thành phần hồ sơ chuyển giao đến tổ chức giám định: Hồ sơ của việc trưng cầu bao gồm văn bản quyết định trưng cầu giám định được ban hành bởi người có thẩm quyền, kết hợp với hồ sơ vụ án liên quan và đối tượng cụ thể cần tiến hành giám định. Đối với thủ tục tự yêu cầu, người yêu cầu phải chủ động chuẩn bị văn bản yêu cầu giám định, đi kèm với toàn bộ hồ sơ yêu cầu cụ thể và các giấy tờ, tài liệu hợp pháp chứng minh tư cách tham gia tố tụng của mình.

Về giá trị thực tiễn và phạm vi ứng dụng: Cơ chế trưng cầu giám định mang tính phổ biến rộng khắp, xuyên suốt và đóng vai trò chủ đạo trong tất cả các giai đoạn tố tụng từ khâu tiếp nhận, giải quyết tin báo tố giác tội phạm, giai đoạn điều tra, truy tố cho đến khâu xét xử tại tòa án. Đối với quyền tự yêu cầu giám định, đây được xem là một cơ chế mang tính chất dự phòng đặc biệt, là công cụ pháp lý tối ưu nhằm bảo vệ các quyền và lợi ích chính đáng của đương sự khi các cơ quan tiến hành tố tụng từ chối hoặc chậm trễ trong việc phản hồi đề nghị trưng cầu.

Đi sâu vào khía cạnh quyền lợi của các bên tham gia, Khoản 1 và Khoản 2 Điều 207 Bộ luật Tố tụng hình sự 2015 đã ghi nhận rõ ràng rằng đương sự, người đại diện hợp pháp của họ, người bị buộc tội (bị can, bị cáo), người bào chữa (luật sư) cùng các bên tham gia tố tụng khác đều có quyền gửi văn bản đề nghị cơ quan tố tụng ban hành quyết định trưng cầu giám định. Thực tế, khi nhận thấy cơ quan điều tra có dấu hiệu trì hoãn hoặc chậm trễ ban hành quyết định này, người bị hại hoặc luật sư bảo vệ quyền lợi cần ngay lập tức soạn thảo và nộp đơn đề nghị bằng văn bản chính thức, đính kèm đầy đủ các hồ sơ bệnh án, tài liệu y tế cùng các chứng cứ liên quan để hối thúc quy trình.

Cần phải đặc biệt lưu ý rằng quyền tự mình liên hệ tổ chức giám định không phải là quyền tuyệt đối mà là một ngoại lệ mang tính có điều kiện nghiêm ngặt. Người tham gia tố tụng chỉ có thể tự mình thực hiện quyền này sau khi đã thực hiện bước đề nghị cơ quan tố tụng trưng cầu nhưng không được chấp nhận, điều này được quy định cụ thể tại Khoản 3 Điều 207 Bộ luật Tố tụng hình sự 2015. Đồng thời, Khoản 3 Điều 3 Luật Giám định tư pháp 2025 cũng tái khẳng định mạnh mẽ nguyên tắc này khi định nghĩa người yêu cầu giám định tư pháp là người có quyền tự mình yêu cầu tổ chức chuyên môn thực hiện giám định sau khi cơ quan tiến hành tố tụng từ chối đề nghị trưng cầu của họ.

Bên cạnh đó, các tổ chức giám định tư pháp chuyên ngành cũng có những giới hạn pháp lý về trách nhiệm tiếp nhận hồ sơ. Dựa trên quy định tại Khoản 1 Điều 38 Luật Giám định tư pháp 2025, cơ quan giám định có quyền từ chối thực hiện yêu cầu trong các trường hợp: nội dung cần giám định nằm ngoài phạm vi chuyên môn kỹ thuật của tổ chức, hồ sơ tài liệu được cung cấp không đủ giá trị khoa học để đưa ra kết luận chuẩn xác, đơn vị không có đủ trang thiết bị máy móc cần thiết, hoặc xuất hiện các yếu tố làm ảnh hưởng đến tính độc lập, khách quan của quá trình thực hiện. Do đó, việc chuẩn hóa, phân loại và hoàn thiện hồ sơ một cách kỹ lưỡng trước khi nộp là một bước đi bắt buộc để tránh tối đa rủi ro bị từ chối.

Như vậy, việc trưng cầu giám định là trách nhiệm bắt buộc của cơ quan tố tụng khi cần làm rõ tổn hại sức khỏe, trong khi quyền tự yêu cầu giám định của đương sự chỉ được kích hoạt như một biện pháp ngoại lệ sau khi đề nghị trưng cầu bị cơ quan tiến hành tố tụng từ chối, đòi hỏi hồ sơ phải đảm bảo tính chuẩn xác theo quy định của Luật Giám định tư pháp nhằm tránh bị khước từ thực hiện. Long Phan PMT cam kết cung cấp dịch vụ tư vấn chuyên nghiệp, nhanh chóng và hiệu quả, giúp Quý khách hàng giải quyết các vấn đề pháp lý liên quan một cách thuận lợi và đúng quy định. Liên hệ ngay hotline 1900636387 để được tư vấn miễn phí.​
 

AngeloGox

New member
Now feeling slightly more committed to my own careful reading practices having read this, and a stop at <a href="http://forwardmomentumcore.click" />forwardmomentumcore</a> reinforced that commitment, content that models the kind of attention it deserves is content that calibrates the reader and this site has clearly raised my own bar for what to bring to good writing today.
 
Top