lenguyenbaongoc
New member
Có những người sinh ra và lớn lên ở thành phố.
Có những người dành cả tuổi thơ ở những vùng quê yên bình.
Dù cuộc sống sau này đưa chúng ta đi đến đâu, có lẽ ai cũng có một nơi để nhớ, để thương và để gọi bằng hai chữ "quê hương".
Đó có thể là con đường đất đỏ quen thuộc dẫn về nhà.
Là tiếng ve râm ran mỗi buổi trưa hè.
Là những buổi chiều chạy rong cùng lũ bạn trong xóm.
Là mùi khói bếp thoang thoảng bay lên khi mẹ chuẩn bị bữa tối.
Ngày còn nhỏ, chúng ta thường mong lớn thật nhanh để được bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia.
Thế nhưng khi trưởng thành, nhiều người lại bất giác nhớ về những điều bình dị đã từng xem là hiển nhiên.
Nhớ tiếng gọi nhau í ới của hàng xóm.
Nhớ phiên chợ quê đông vui mỗi sáng.
Nhớ những bữa cơm giản dị nhưng đầy ắp tiếng cười.
Cuộc sống hiện đại mang đến rất nhiều cơ hội.
Chúng ta học tập, làm việc và không ngừng cố gắng để có cuộc sống tốt đẹp hơn.
Nhưng càng bận rộn, người ta càng nhận ra rằng bình yên không nằm ở những điều quá xa xôi.
Đôi khi, bình yên là cảm giác được trở về.
Là ngồi trước hiên nhà trò chuyện với bố mẹ.
Là nghe những câu chuyện cũ đã thuộc lòng từ lâu.
Là cảm nhận mình vẫn luôn có một nơi để chờ đợi.
Không phải ai cũng có điều kiện sống gần quê hương.
Nhưng ký ức về nơi mình lớn lên vẫn luôn ở đó.
Nhắc nhở chúng ta sống chậm lại.
Biết trân trọng gia đình.
Biết yêu thương những điều giản dị.
Bởi cuối cùng, dù đi bao xa, quê hương vẫn là nơi khiến trái tim mềm lại mỗi khi nhớ về.
Và đó có lẽ là món quà quý giá nhất mà thời gian không thể lấy đi.
Có những người dành cả tuổi thơ ở những vùng quê yên bình.
Dù cuộc sống sau này đưa chúng ta đi đến đâu, có lẽ ai cũng có một nơi để nhớ, để thương và để gọi bằng hai chữ "quê hương".
Đó có thể là con đường đất đỏ quen thuộc dẫn về nhà.
Là tiếng ve râm ran mỗi buổi trưa hè.
Là những buổi chiều chạy rong cùng lũ bạn trong xóm.
Là mùi khói bếp thoang thoảng bay lên khi mẹ chuẩn bị bữa tối.
Ngày còn nhỏ, chúng ta thường mong lớn thật nhanh để được bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia.
Thế nhưng khi trưởng thành, nhiều người lại bất giác nhớ về những điều bình dị đã từng xem là hiển nhiên.
Nhớ tiếng gọi nhau í ới của hàng xóm.
Nhớ phiên chợ quê đông vui mỗi sáng.
Nhớ những bữa cơm giản dị nhưng đầy ắp tiếng cười.
Cuộc sống hiện đại mang đến rất nhiều cơ hội.
Chúng ta học tập, làm việc và không ngừng cố gắng để có cuộc sống tốt đẹp hơn.
Nhưng càng bận rộn, người ta càng nhận ra rằng bình yên không nằm ở những điều quá xa xôi.
Đôi khi, bình yên là cảm giác được trở về.
Là ngồi trước hiên nhà trò chuyện với bố mẹ.
Là nghe những câu chuyện cũ đã thuộc lòng từ lâu.
Là cảm nhận mình vẫn luôn có một nơi để chờ đợi.
Không phải ai cũng có điều kiện sống gần quê hương.
Nhưng ký ức về nơi mình lớn lên vẫn luôn ở đó.
Nhắc nhở chúng ta sống chậm lại.
Biết trân trọng gia đình.
Biết yêu thương những điều giản dị.
Bởi cuối cùng, dù đi bao xa, quê hương vẫn là nơi khiến trái tim mềm lại mỗi khi nhớ về.
Và đó có lẽ là món quà quý giá nhất mà thời gian không thể lấy đi.